Trung thu 2016 - Hành trình mang nụ cười đến với trẻ thơ

Print

Một mùa Trung thu nữa lại về trong tiết trời se lạnh của những ngày mưa tháng Tám âm lịch, vậy mà thấy ấm áp biết bao khi chúng tôi – những đứa con của khoa Khoa học Chính trị đã cùng nhau mang đến cho các em nhỏ của trường Tiểu học Xuân Khánh 2 một mùa Trung thu ý nghĩa. Tôi gọi những ngày ngắn ngủi vừa qua là một cuộc hành trình – Hành trình mang nụ cười đến với trẻ thơ.

 

Hơn 300 cái lồng đèn đã được hoàn thành từ chính những đôi tay có lẽ từ lâu rồi chỉ đụng đến tập vở, giáo trình. Nửa tháng cho sự chuẩn bị và cho cả lòng quyết tâm, cũng đã có những lúc mệt mỏi nhưng cứ nghĩ đến ánh mắt rạng rỡ của các em, chúng tôi lại khích lệ nhau phải cố gắng nhiều hơn nữa. Đó là những ngày vừa tan học liền chạy miết qua Khoa, có hôm ở lại cả ngày, cùng nhau ăn cơm rồi lại cùng nhau làm việc, có lúc chí chóe gọi nhau rồi vừa làm vừa tán dốc, thời gian qua hình như tôi chỉ nhớ những nụ cười…

 

Sau khi làm nốt những công đoạn cuối cùng, chúng tôi đã phối hợp với Trường Tiểu học Xuân Khánh 2 tổ chức buổi văn nghệ và trao tặng lồng đèn cho các em vào lúc 16 giờ 30 phút ngày 12 tháng 9 năm 2016 trong không khí vui tươi, gần gũi và ấm áp. Đồng hành cùng chúng tôi là TS. Phạm Văn Búa – Phó Bí thư Đảng ủy khoa Khoa học Chính trị, ThS. Lê Thị Thúy Hương – giảng viên Bộ môn Tư tưởng Hồ Chí Minh và các thầy cô thuộc Chi đoàn Cán bộ của khoa Khoa học Chính trị cùng đến tham dự và phát những phần quà cho các em nhỏ.

 

Tôi đã đi nhiều nơi và dừng chân nhiều chỗ, nhưng có lẽ chỉ có sự hồn nhiên của trẻ thơ là níu kéo bước chân tôi nhiều nhất. Khi chúng tôi vừa đến cổng trường đã có em học sinh nhanh nhảu chạy ra mở cổng, còn dắt chúng tôi đến tận chỗ để lồng đèn, rất ngoan và lễ phép. Phải gần gũi, cởi mở trò chuyện mới biết thêm về hoàn cảnh của những em học sinh tại ngôi trường này. Tôi vẫn nhớ sau buổi lễ, có một em nhỏ tay cầm chiếc lồng đèn chúng tôi vừa tặng, em ngồi một mình ở sân trường, khi chúng tôi đến hỏi thăm, em bảo “con chờ ông Tư tới rước”, hỏi ra mới biết hoàn cảnh của em rất đáng thương, cha đi làm ăn xa, mẹ thì bỏ đi biền biệt, em ở nhà với người mà em gọi là “ông Tư”. Tôi có hỏi “ông Tư là gì của con?”, thằng bé trả lời vô tư đúng kiểu một đứa trẻ hồn nhiên: “Ông Tư là ông Tư của con!”. Nhìn em, tôi lại có dịp nhìn lại bản thân mình, tuổi thơ của tôi đã may mắn hơn em nhiều đến thế. Trung thu là tết đoàn viên, là lúc gia đình ngồi quây quần sum họp bên nhau, vậy mà em đã không may mắn có được một đêm trung thu trọn vẹn, ánh mắt buồn buồn ấy cứ làm tôi nhớ mãi, tuổi thơ của em không có những buổi sum vầy và tôi nghĩ có lẽ em cũng có đôi lúc chạnh lòng khi bạn bè đồng trang lứa có cha mẹ đến rước, còn em, em trông chờ một điều gì đó đặc biệt hơn, một phép màu nào đó chẳng hạn.

   

Dù vậy, tôi biết rồi các em sẽ nhanh quên đi những cái buồn vặt vãnh của trẻ con, các em sẽ lại hồn nhiên như đúng lứa tuổi của mình. Chúng tôi đến đây, mang cho các em niềm vui, sự san sẻ và có cả tình yêu thương trẻ. Tôi thấy mình nhận lại được quá nhiều, ít nhất là niềm vui riêng cho bản thân mình vì chúng tôi đã làm được điều ý nghĩa. Tôi vẫn luôn hi vọng vào một tương lai tươi sáng cho các em, thế hệ măng non đang lớn lên từng ngày theo sự phát triển của đất nước, các em hãy cứ sống thật hồn nhiên cho tuổi thơ của mình. Và sau này, nếu có thể, hãy mang đến cho cộng đồng những hoạt động ý nghĩa như các anh chị đã mang đến cho các em.

Chúng em xin chân thành cảm ơn Đảng ủy, Ban Chủ nhiệm và quý Thầy Cô khoa Khoa học Chính trị đã luôn quan tâm, giúp đỡ và tạo mọi điều kiện để chúng em được tham gia một hoạt động vô cùng có ý nghĩa. Mùa Trung thu năm nay, chúng em có thêm một dòng ghi chú thật đẹp cho những năm tháng sinh viên được học tập và rèn luyện dưới mái nhà chung khoa Khoa học Chính trị, trường Đại học Cần Thơ. Hi vọng trong thời gian tới, chúng em sẽ được tham gia nhiều hơn nữa những hoạt động thiết thực, ý nghĩa và bổ ích như thế này.

 

 

Bài viết: Nguyễn Huỳnh Như
Chi đoàn Giáo dục Công dân K39-02